Câu Chuyện Về Tình Anh Em

(PLVN) -“Anh em nhỏng thể tay chân/Rách lành đùm quấn dsinh sống tuyệt đỡ đần” - câu ca dao vẫn vẹn nguyên ổn giá trị trong mẩu truyện cảm động về cậu bé đạp xe cộ 100 km từ Sơn La xuống thủ đô hà nội thăm em đã có lần khiến cho bao người rung động. Câu chuyện đó, hơn phần đông bài học về đạo đức khuôn mẫu, sáo rỗng, vươn lên là 1 trong những tnóng gương sáng về tình thương thơm, tình yêu anh em mái ấm gia đình.

Bạn đang xem: Câu chuyện về tình anh em


*
Chị nhảy khóc nghứa hẹn ngào trong ngày cưới lúc được em trai trao vàng trong thời gian ngày cưới. Nguồn hình ảnh FB nhân vật dụng.

“Nghĩ mang đến em trai thì lúng túng cất cánh hết…”

Vì Quyết Chiến (13 tuổi) là đứa con đầu lòng của anh ý Vì Vnạp năng lượng Nam và chị Hà Thị Sâm, gồm em gái Vì Khánh Nhỏng (7 tuổi) cùng Vì Văn Lực (2 mon tuổi). Bé Lực nhập Bệnh viện Nhi TW cơ hội new chào đời 2 ngày, sinc non 1 tháng cùng mắc phải nhiều bệnh dịch cùng với tình trạng sức mạnh không được khách quan.

Chị Sâm đã dặn mái ấm gia đình sẵn sàng quan tài. Nằm bên trên ghế, Chiến ôm khía cạnh khóc nức nở. Chiến chưa lúc nào được nhìn thấy khía cạnh em trai do từ ngày Lực ra đời số đông bắt buộc nằm viện. Suốt từ bỏ đó, Chiến cứ đọng hy vọng rồi quyết trọng tâm xuống chạm mặt em Lực.

Để được gặp em, cho dù lừng chừng Hà Nội nơi đâu, lớn mập cỡ như thế nào tuy vậy Chiến vẫn đi. Từ núi rừng Chiềng Yên, huyện Vân Hồ, Sơn La, Chiến một mình đạp xe pháo ngay gần 100 km xuống thủ đô hà nội thăm em trai, quá qua sát 15 bé đèo mập nhỏ tuổi.

Không biết con đường, Quyết Chiến cứ đọng chọn đông đảo con đường béo nhưng đi, đoạn nào lần khần thì hỏi người ta. Đôi chân sưng vếu, nhị mẫu dép rách bươm. Mỗi lần đổ dốc tốt qua đoạn đường khúc khuỷu, Chiến phải lấy chân làm pkhô hanh, làm cho loại dép tung vật liệu nhựa khét lẹt. Đoạn như thế nào cực nhọc đi quá thì Chiến đành xuống xe dắt bộ…

“Em sợ em trai mất đề nghị muốn xuống thủ đô hà nội. Em lưỡng lự Thành Phố Hà Nội nơi đâu, mà lại ghi nhớ em thừa, không bao giờ hai anh em được chú ý mặt nhau. Em bao gồm sợ gian nguy chđọng. Nhưng nghĩ về mang lại em trai thì lo lắng cất cánh đi đâu không còn luôn luôn. Em đi hướng bên cần, bám ven mặt đường, quan sát trước chú ý sau new đi.

Có đoạn em mệt vượt bị bất tỉnh nhân sự, một dòng xe cộ khách hàng đi qua tưởng em bị tai nạn ngoài ý muốn, bọn họ xuống hỏi xin số điện thoại cảm ứng thông minh phụ huynh em. Các crúc new Gọi mang lại ba. Nếu không chạm chán xe pháo đó, em dự tính giẫm tiếp, chưa nghĩ trong tương lai sẽ ra làm sao...” - Chiến nhắc với báo chí về hành trình của chính mình.

Xuống mang đến TPhường. hà Nội, lần thứ nhất vào đời được bắt gặp em trai sau hành trình dài trăm cây số, Chiến đang khóc òa lên nức nnghỉ ngơi. Chiến đã hi vọng em Lực đang chống chọi thiệt khỏe mạnh cùng với mắc bệnh nhằm hoàn toàn có thể sớm mạnh bạo trở về quê hương.

“Sau này khoẻ mạnh khỏe, chúng bản thân đã cùng đi chnạp năng lượng trườn, đá bóng. Anh đã rang cơm trắng cho em nạp năng lượng, đến lớp cùng em” - Chiến rỉ tai nhỏng đã nói cùng với em. Thế mà lại ông ttách chẳng chiều lòng người, em trai Chiến sẽ lỗi hứa, chẳng thể nào thuộc anh bự lên vui đùa. Với anh em Chiến, âm dương vẫn trlàm việc buộc phải thừa đỗi ngăn cách.


*
Cậu bé bỏng Chiến với em trên bệnh viện.

Nhưng cho dù sao vẫn còn đó kia một mẩu truyện về lần gặp gỡ phương diện ở đầu cuối đầy yêu thương thương của nhì bằng hữu – nhì đứa tthấp, còn kia mẩu chuyện về tình yêu thương, về lòng khoan thai giữa một cuộc đời ngày càng đầy rẫy các vụ án người thân trong gia đình vào gia đình tàn cạnh bên lẫn nhau.

Xem thêm:


Em trai nuôi con gà rước tiền mua vàng mừng cưới chị

Đó là mẩu chuyện của một cô nàng sinh hoạt Quảng Nam tên Diệu lúc nhắc về đứa em trai “chiên đen” thương hiệu Cường tự nhỏ đang chịu đựng nhiều thua kém tuy vậy mập lên lại luôn luôn yêu tmùi hương cha chị em và chị nhị. Theo phần nhiều chiếc share của người chị, tự bé dại cậu em trai đó đã yêu cầu chịu những thua thiệt, thậm chí còn Khi sẽ học lớp 8 thì đề nghị nghỉ vày sức khỏe không có thể chấp nhận được.

“Mình sinh vào năm 1996, em trai bản thân sinh năm 2004. Dân gian người ta nói rằng vào một gia đình sẽ sở hữu một tín đồ là “chiên đen”, Tức là người gánh chịu giảm đều chuyện đen đủi cho gia đình với trong mái ấm gia đình bản thân thì em trai mình là “rán đen” đó.

Lúc bắt đầu đẻ ra được vài ba tháng tuổi em ấy bị hạ canxi ngày tiết khiến khung người teo lag liên tục, bố mẹ mình bồng em đi chữa chạy từ bệnh viện huyện mang đến Bệnh viện Đa khoa TPhường. TPhường. Đà Nẵng xuyên suốt mấy mon ròng. Lúc kia mình new học tập lớp 2 dẫu vậy giờ vẫn ghi nhớ nlỗi in bác sĩ cần sử dụng cái kyên tiêm lớn lao đem của em bản thân biết bao nhiêu tiết để xét nghiệm, rồi dây ống những các loại đầy fan em.

…Ba má mình cđọng tưởng mất em rồi. Thời đặc điểm này đơn vị mình nghèo lắm, bố mẹ yêu cầu chạy vạy mọi địa điểm, như mong muốn là em bản thân ngoài bệnh dịch. Nhưng tiếp đến em biết trườn, đã bò nghịch thì lại bị đơ điện bất tỉnh, sau lần đơ điện kia thì trí thông minh em mình lừ đừ phát triển rộng bạn bè thuộc trang lứa, lưỡi em bị bè cổ ra với phân phát âm không chuẩn nữa.

Em bản thân từ ti buộc phải không nhiều tiếp xúc với bằng hữu với học hành thì công ty bản thân chỉ mong em lên lớp được là vui rồi. Đang học tập lớp 8 thì em mình bằng lòng nghỉ học tập vì chưng không theo kịp anh em. Em ở trong nhà nuôi kê, làm việc bên, chơi cùng với chó mèo vậy thôi. Năm ni em bản thân 15 tuổi dẫu vậy trung ương hồn tương tự một đứa trẻ con vậy, chưa kể dịp bé dại nó đang chưa hết bị gãy tay lại chuyển thanh lịch gãy chân”.

Theo lời nói của chị gái, cậu em trai luôn luôn nao nức, ngoan nhân hậu, vâng lời và thương thơm chị nhì. lúc công bố chị sắp lên xe cộ hoa, cậu em trai đã xin cha người mẹ mang lại nuôi kê nhằm dành riêng chi phí mua tiến thưởng Tặng Kèm mang lại chị vào trong ngày cưới.

“Biết năm nay bản thân cưới nên đầu năm nó xin má tài trợ thiết lập mang lại lũ con gà bé về chăm, bảo con gà to thì cung cấp đi rồi download quà nhằm nó cho chị nhì ăn hỏi chứ không cần được rước làm cho cthị trấn không giống. Khoảnh tương khắc cậu em lên trao quà cho chính mình trong ăn hỏi, mình bật khóc ngon miệng trước bao nhiêu fan, trôi hết cả lớp make up.

Người công ty bản thân mắt ai ai cũng đỏ hoe. Mình vẫn luôn từ bỏ hẹn đang nỗ lực sống thật giỏi nhằm ko phú lòng yêu tmùi hương của ba má và thằng em trai trường thọ ko cứng cáp của mình nữa” - tín đồ chị gái chia sẻ đầy xúc rượu cồn.

Nhìn bức ảnh đánh dấu khohình họa xung khắc cậu em trai trao mang lại chị món quà cưới nhưng mà từ tay đang sẵn sàng từ bỏ rất rất lâu, nhiều người dân xao xuyến xúc hễ trước tình yêu bà bầu vào gia đình đầy yêu tmùi hương, đùm bọc.


Không cần vô tình Lúc Sở tiêu chuẩn ứng xử vào mái ấm gia đình lựa chọn 2 tiêu chí: Hòa thuận và Chia sẻ để làm điểm nhấn vào điều chỉnh hành động xử sự giữa anh, chị, em. Theo kia, anh, chị, em tôn kính, bảo nhau điều giỏi, lẽ phải; anh chị bao dong đối với em, em kính trọng anh chị; cùng chia sẻ với nhau tình yêu hoặc trang bị chất dịp vui bi lụy, trợ giúp nhau thời điểm trở ngại, thiến nạn.

Trong gia đình, mối quan hệ anh mẹ tương đối nhiều chiều buộc phải nhiều mẫu mã, phong phú, giàu cảm xúc. Từ thời xưa đến lúc này, tín đồ cả nước tất cả truyền thống cuội nguồn xem trọng huyết hệ, coi trọng tình yêu bạn bè. Dù vào hoàn cảnh như thế nào thì bằng hữu ruột giết thịt vẫn luôn là những người dân thứ nhất quan tâm, lo lắng cho nhau.