Dù Có Chuyện Gì Cũng Đừng Buông Tay Em, Anh Nhé!

Anh nhận thấy mình yêu thương em thật lòng dẫu vậy mãi cần yếu giữ em mang lại riêng bản thân - dù sẽ hơn một lần anh khát vọng điều ấy.
quan sát và theo dõi trên
*

Anh vẫn nhớ em rượu cồn cào mỗi một khi đêm xuống, vẫn ước mong được nỗ lực lấy tay em một lần, được ôm em một cái thật chặt... Dù chỉ với từ phía sau lưng, hít hà mùi thơm em vốn dĩ chỉ phía bên trong tưởng tượng.

Bạn đang xem: Dù có chuyện gì cũng đừng buông tay em, anh nhé!

Em xa quá, anh vẫn nghe giọng em từng đêm, vẫn thao thao kể cho em nghe cuộc sống thường ngày anh giản giao dịch ngày thế, vẫn cười vang lúc em xen vui nhộn vào câu chuyện, giờ đồng hồ cười trong veo như thể mặt anh không hề tồn tại chút muộn phiền, như thể em thân cận lắm.

Biết kiếm tìm ai nhằm hỏi khi anh ko thể gọi em? Em đó, anh đây. Gần mà lại xa. Kỳ lạ nhưng ân cần lắm. Phát âm nhau như đã từng có lần quen lâu, share được các điều như thể hiện ra là nhằm lắng nghe nhau vậy. Cơ mà vẫn chênh vênh. Anh biết, với em anh chỉ là 1 trong những hiện tại không đầu không cuối. Chỉ nên cánh cửa sổ khép lại mỗi dịp gió qua và rất có thể mở toang khi em muốn ánh sáng ập vào căn phòng ấy. Nhưng, ko ai chọn lựa cách leo cửa sổ để vào nhà.

Dù cô đơn dù bi hùng tủi tuy thế anh sẽ cười cợt khi suy nghĩ về em (Ảnh minh họa)

Anh biết, với em anh chỉ nên tiếng cười khỏa lấp phần đa lúc trống trải, cũng có lúc em ghi nhớ anh thiệt đấy nhưng lại chỉ tựa gió mơn mặt hồ không sóng, khuấy mãi mà vẫn bình yên.

Biết bản thân không can đảm quay sống lưng bởi anh quá bé dại bé trước chính cơn lốc của lòng mình, anh bắt buộc vỗ về những lần nó dậy sóng nên anh ước ao hỏi em một lượt - à không! Nói chính xác là nại em một lần.

Xem thêm:

Đừng buông tay anh ra, em nhé. Anh đã không còn trẻ để rong ruổi với mọi ước mơ xa, chẳng còn đủ lòng tin để vực dậy nếu cách hụt chân lần nữa... Anh biết mặt em lòng anh ấm vậy tuy nhiên sẽ nắm nào ví như một ngày anh nhận ra mình yêu em thiệt lòng mà lại mãi quan trọng giữ em mang đến riêng bản thân - dù vẫn hơn một đợt anh mong ước điều ấy.

Chúng bản thân chẳng có tương lai, cả anh với em phần đa chưa một đợt vẽ yêu cầu viễn cảnh cho ngày mai không tới ấy. Anh không nghĩ với em cũng không hề tưởng tượng đến, vì em ngần ngừ pha màu tốt anh cảm thấy run tay lúc vẽ bức ảnh không ý tưởng.

Đừng buông tay anh ra em nhé nếu ráng lấy anh đến mình. Hãy nhằm anh vào bé đường chúng ta sẽ đi, anh vẫn đi cho tới đích và ráng lấy tay em suốt khoảng và mang lại cuối con phố anh cho đến khi anh ra khỏi thế gian.

Anh sẽ quen vỗ về hầu hết nỗi đau, thân quen với vấn đề hôn thật sâu lên phần đa vết thương không đo được bằng máu. Yêu thương - thèm khát được mặt em vẫn nói chung như trước đó chưa từng có điều gì mãnh liệt rộng thế. Nhưng còn nếu không thể thế lấy tay em cho tới cuối tuyến đường thì anh vẫn yêu em trong yên ổn câm, một cuộc sống ngoài ra vô nghĩ, đang đau lắm mà lại anh sẽ sống để yêu em và chỉ yêu em.

Dù đơn độc dù bi thảm tủi dẫu vậy anh sẽ cười cợt khi nghĩ về về em, anh đang khóc khi thấy được em, trường tồn yêu em. Anh chỉ có một tình thân thôi để nhớ, một chiều mưa bờ vai bé dại là em.